r trien phuoc la gi d962960383335b2970c692ba50fff473 Triền phược là gì

Câu hỏi từ Nhật Ly

Hỏi:Kính thưa Thầy, trong Tăng già Panlacanda IV, trang 213, có một đoạn văn và vẫn còn một chướng ngại trong thiền thứ tư, đó là nhận thức về hình thức. Như vậy sắc pháp đã bị diệt, tại sao nó vẫn còn ở đây?

Câu trả lời:Bạn nên lưu ý: Thiền thứ nhất tuy tách khỏi dục vọng và tà ác, tâm luôn bất động trước các pháp và các cảm thọ, nhưng thiền định vẫn có đủ năm yếu tố: Tìm, tứ, hỷ, lạc, nhất tâm, nên vẫn nghĩ, đặc biệt là trong giai đoạn thứ tư. Trong kinh Tăng Chi còn gọi là chướng ngại, chướng ngại ở đây là gốc của lậu hoặc chưa diệt. Sơ thiền chỉ là ly mà chưa diệt, nên kinh gọi là ly chướng là rất đúng. Trạng thái của jhāna đầu tiên là trạng thái của thiên đỉnh thứ nhất (đỉnh đầu tiên), và cõi thiên giới là trạng thái ngưng trệ.

Chỉ đến Nhị thiền ta mới diệt được vọng thứ tư, niệm thứ tư mới dứt được ý thức nói riêng, nói chung là dứt được sáu thức, nên ý thức vẫn còn trong kinh. Bởi vì thân nghiệp vẫn còn sống và trạng thái Nhị Chân là trạng thái của cõi Trời thứ hai, và cõi Trời là trạng thái còn phiền não.

Chỉ đến Tam thiên mới ly được hỷ, mà niệm chưa diệt, hỷ chưa ly, nên kinh gọi là chướng ngại. Trạng thái của Tam thiền là trạng thái của Trời Tam thiên (Thiên thứ ba), và Thiên có nghĩa là còn chướng ngại.

Đi đến Tứ thiền là Bình đẳng, Khổ, Tư tưởng trong sạch, Vui, Khổ, và Thanh tịnh của Tư tưởng. Ở đây chỉ xả tri kiến ​​chứ không diệt tri kiến, nên kinh gọi là chướng ngại, điều đó là chính xác. Bởi vì trạng thái của Tứ thiền là trạng thái của Thiên Tứ thiền (Tứ thiền), và Thiên có nghĩa là còn chướng ngại.

Nhập Tứ thiền xong chúng ta sẽ làm chủ được sinh, lão, bệnh, tử, nhưng không dứt được kiếp luân hồi vì nhân quả luân hồi vẫn còn, nên Tứ thiền còn phiền não.

Tại Từ Thiện, có hai cách:

1- Đi theo hướng của Tứ Không đến hết thọ và tưởng thì chỉ còn thức diệt, còn ở đây lại đọa vào nơi không còn pháp nữa (pháp vô vi), một người. nói cách khác, người thực hành sự tập trung này giống như một viên đá. Nếu những người khác thực hành theo hướng này, thân ngũ uẩn sẽ trở thành đá. Kinh Tăng Chi có dạy: Ðạt và an trú diệt thọ, Tưởng Ðịnh. Sau khi nhìn thấy với sự khôn ngoan, tàn tật hoặc bị phá hủy. Cho đến thời điểm này, thưa hiền giả, là sự giải thoát khỏi những kiết sử mà Đức Thế Tôn đã nói đến với pháp môn không. (trang 217)

2- Tựa lưng về Tam Minh, khi Lậu tận thông, lậu hoặc đã diệt trừ, cách này chứng tỏ và an trú trong Niết-bàn, tức là nhập Vô Niệm Xứ. Pháp môn này không biến thân ngũ uẩn thành đá và sống đúng nghĩa làm lợi ích cho chúng sinh dù còn một tấc hơi thở.

Đi theo con đường Tư Không diệt thọ, thiết nghĩ, cái tôi này không làm lợi ích cho chúng sinh, nên các nhà Đại thừa gọi cái tôi này là tu hành diệt vong, chồi non héo úa, mộng xấu, v.v …

Tóm lại, trên con đường tu tập để đến nơi giải thoát, phải chọn được một vị Đạo sư đã đi quãng đường này mới có đủ kinh nghiệm để hướng dẫn.

Bạn đang xem chuyên mục Hỏi đáp
Thuộc website web giải đáp

Quảng cáo

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.